Pasta – hay còn được biết đến với các tên gọi như spaghetti hoặc macaroni – là một trong những món ăn phương Tây phổ biến và phù hợp với thói quen ăn uống của người Trung Quốc. Loại thực phẩm này có rất nhiều hình dạng khác nhau, mỗi loại đều mang tên gọi và đặc điểm riêng biệt.
Từ các loại mì sợi thẳng cho đến những biến thể dạng ống – thường được người nói tiếng Trung gọi là "macaroni" – các loại mì Ý (pasta) mang lại sự đa dạng đáng kinh ngạc.
Nguồn gốc của món pasta vẫn còn là vấn đề gây tranh cãi. Một số ý kiến cho rằng nó bắt nguồn từ thời La Mã cổ đại, trong khi những người khác lại tin rằng Marco Polo là người đã mang món ăn này đến Ý từ Trung Quốc, thông qua con đường đi qua Sicily. Dù có nguồn gốc từ đâu, lúa mì cứng (durum wheat) vẫn là nguyên liệu cốt yếu để làm nên món pasta chuẩn vị. Loại lúa mì cứng này có mật độ hạt cao, giàu protein và gluten, mang lại cho pasta màu vàng đặc trưng, độ dai khi nấu và kết cấu đầy hấp dẫn.
Pasta có rất nhiều hình dáng và kiểu loại đa dạng. Bên cạnh dạng sợi thẳng quen thuộc, còn có các loại hình xoắn ốc, ống cong, hình nơ hay hình vỏ sò. Người ta ước tính có hơn 500 loại pasta khác nhau, và khi kết hợp với các loại sốt đa dạng, số lượng các biến tấu món ăn gần như là vô tận. Pasta đã trở thành một phần không thể thiếu của ẩm thực Ý.
Một số người cho rằng pasta có nguồn gốc từ Trung Quốc và sau đó được Marco Polo mang đến Ý, từ đó lan rộng khắp châu Âu. Những người khác lại cho rằng món ăn này xuất hiện tại La Mã cổ đại như một giải pháp để nuôi sống dân số đông đúc và bảo quản thực phẩm. Bằng cách nhào bột thành khối, cán mỏng, cắt thành sợi và phơi khô, người La Mã đã tạo ra tiền thân của món pasta mà chúng ta biết đến ngày nay.
The History of Pasta - Historical Curiosities
Video by See U in History / Mythology
Dạng thức sơ khai của mì ống (pasta) có nét tương đồng với các loại mì hiện đại đã xuất hiện trong khoảng thời gian từ thế kỷ 13 đến thế kỷ 14. Vào thời kỳ Phục hưng, khi nghệ thuật thăng hoa, sự đa dạng về các loại mì ống và nước sốt cũng phát triển phong phú hơn. Ban đầu, mì ống được cắt thành sợi rồi phơi khô dưới ánh nắng mặt trời trước khi đem nướng cùng thịt và rau củ. Quy trình này tạo nên những hình ảnh người dân phơi các sợi mì dài ngay tại quảng trường và trên đường phố; thậm chí có những sợi mì được cho là dài tới 800 mét. Dù ban đầu chỉ là giải pháp thiết thực để đối phó với tình trạng thiếu hụt lương thực, nhưng hương vị tuyệt vời của mì ống đã nhanh chóng chinh phục mọi tầng lớp xã hội.
Vào thời kỳ đầu, việc thưởng thức món mì pasta từng là một thử thách. Người ta thường dùng tay để ăn và liếm sạch phần nước sốt còn sót lại sau bữa ăn. Giới thượng lưu thời Trung cổ coi thói quen này là thiếu tinh tế, dẫn đến sự ra đời của chiếc nĩa. Dụng cụ có bốn răng này cho phép thực khách cuộn mì một cách gọn gàng, đánh dấu một bước tiến quan trọng trong văn hóa ẩm thực phương Tây.
Việc khám phá ra Tân Thế giới đã mang đến cho châu Âu những nguyên liệu mới, tiêu biểu là cà chua và ớt. Tại Naples, cà chua lần đầu tiên được sử dụng làm nước sốt cho mì pasta, tạo nên bước ngoặt về hương vị và sức hấp dẫn cho món ăn. Mì pasta chính hiệu được tạo hình bằng khuôn đồng, tạo ra bề mặt hơi nhám giúp thấm nước sốt tốt hơn, qua đó nâng cao trải nghiệm thưởng thức.
Đến cuối thế kỷ 19, ba loại sốt mì ống chính đã xuất hiện: sốt cà chua, sốt kem và sốt dầu ô liu. Khi kết hợp với các nguyên liệu đa dạng như hải sản, rau củ và thảo mộc, những loại sốt này đã tạo nên vô vàn hương vị phong phú. Bản thân sợi mì cũng không ngừng biến đổi về hình dáng, từ dạng sợi mảnh, dải dẹt, hình xoắn ốc cho đến hình nơ; một số loại còn được nhuộm màu bằng các nguyên liệu tự nhiên như rau bina hay bí đỏ để tạo nên màu sắc bắt mắt.
Vào thế kỷ 18, Vua Ferdinando II của Naples đã ra lệnh chế tạo máy nhào bột, đánh dấu bước chuyển mình sang quy trình sản xuất mì ống đảm bảo vệ sinh hơn. Đến năm 1740, nhà máy sản xuất mì ống đầu tiên được thành lập, giúp loại bỏ nhu cầu sử dụng các khu vực phơi mì công cộng. Sự phổ biến của mì ống ngày càng gia tăng, đi kèm với những công thức bí truyền thường được lưu giữ như báu vật gia đình. Mì ống cũng đóng một vai trò trong lịch sử: những nhân vật như Giuseppe Garibaldi từng dùng món này để thưởng cho binh sĩ, còn Napoleon Bonaparte thì sử dụng nó để khích lệ tinh thần quân đội trong các chiến dịch.
Trong thế kỷ 21, sản lượng mì ống toàn cầu đã đạt mức 10 triệu tấn mỗi năm. Riêng người Ý tiêu thụ trung bình 28 kg mỗi người một năm. Tại Rome, một bảo tàng mì ống nằm gần dinh tổng thống thu hút du khách từ khắp nơi trên thế giới. Bảo tàng trưng bày các hiện vật như những chiếc cán bột và thố nhào bột thời kỳ đầu, tái hiện quá trình phát triển của mì ống qua nhiều thế kỷ.
Ngày nay, sức hút toàn cầu của mì ống là điều không thể phủ nhận. Món ăn này hiện diện tại hơn 100 quốc gia và thậm chí cả trong không gian, khi được đưa vào thực đơn của Trạm Vũ trụ Quốc tế. Hành trình của mì ống – từ một món ăn cơ bản, dân dã trở thành biểu tượng ẩm học toàn cầu – đã minh chứng cho sự linh hoạt bền bỉ cũng như khả năng kết nối các nền văn hóa thông qua hương vị.